Réo rắt đêm mưa vọng tiếng rơi
Nhẹ nhàng từng giọt rớt chơi vơi
Len vào tâm cảm niềm day dứt
Trói buộc lòng thương mãi chẳng rời
Thấm thía tình đời sầu vạn cổ
Vô vàn nỗi đắng chạnh khôn nguôi
Kiếp trần ta đến trong chua xót
Trả lại đường xưa một nửa vời.
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment