Trời buông nắng mây hồng trôi lặng lẽ...
Em ngước nhìn, thầm nhé! gọi heo may,
Lắng nghe thu mộng mị dệt cơn say...
Bên lá đỗ cùng hòa âm rất nhẹ...
Vương trong gió buổi chiều mưa rớt khẽ,
Tiếng thì thào rỉ rả rót êm đềm...
Hồn lạc loài bỗng ấm áp tình thêm,
Xua nỗi nhớ chơi vơi tìm san sẻ...
Đẹp như những chàng thi nhân họa sĩ
Yêu rất nhiều lả lướt vẽ du dương
Kết màu tươi thuần túy của thiên đường...
Ôi lộng lẫy thần tiên trong huyền bí ...
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment