Ta muốn nhốt, chữ yêu trong ngục tối
Để trái tim không mở khóa van xin
Bởi lòng người, luôn quặn thắt tâm linh
Buông tất cả...vì đời người ngắn ngủi .
Hương vị mặn, làm tâm sầu hận tủi
Giọt mật nồng... tươi ngọt bỗng phôi pha,
Bên mảnh thân, tàn lụi nhạt hương hoa
Những dòng lệ thảm nhòa rơi vô lối.
Có thể biếng thành hồn ma cứu rỗi,
Buông vần thơ, ru mộng mị rong chơi
Làm bạn bè...san sẻ khắp muôn nơi
Không biết khóc khi tình tơi bạc bẽo...
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment