Cơn gió thoảng màn chiều khép lại
Nắng nhạt màu lưu lại tím rơi
Nhân tình cháy bỏng tim tôi
Rót lời thỏ thẻ làn môi dịu mềm ...
Vườn Thu ấm ru êm tình ái
Phải chăng lòng rộn trải miền mơ?
Mỗi làn hương là áng tơ
Dìu vào hoa mộng ngây ngơ giữa trời.
Ta trót lỡ rong chơi hoang dại
Gói tình si lưu lại cõi trần
Hoàng hôn phủ nhẹ lâng lâng
Dật dờ xa mãi...vầng trăng lập lòe
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment