Ta ngồi nhặt lá rơi tàn úa
Cứ mỗi mùa..nhớ thủa hai mươi
Dạo trăng tròn khẽ môi cười
Tim yêu ngây dại xuân tươi..mịt mù
Sao hồn khóc khi thu trở dậy?
Nỡ vô tình khơi lại chuyện xưa
Ai rơi lệ những chiều mưa
Lăng dài trên má người ưa dỗi hờn.
Mình đã hẹn.. ngắm hoàng hôn tím
Ngoại ô buồn mây lịm khói vương
Đưa hồn quyện gió vào sương
Tiếng cười giòn giã dù đường mãi xa...
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment