Đêm qua gió mưa rơi lã chã
Hạt lạnh lùng xé cả đêm thâu
Khơi niềm dĩ vãng ban đầu
Nghe hồn buốt giá tim đau lệ nhòa
Ngày thơ ấu tuổi hoa tươi thắm
Tóc đuôi gà cột chấm bờ vai
Có lần đuổi bướm vườn xoài
Tình cờ chợt ngã anh xoay cõng người
Sau lần ấy hẹn đi dạo phố
Tặng nụ hôn anh ngỏ lời yêu
Mình bên nhau đã bao chiều
Hoàng hôn nhạt nắng liêu xiêu cõi đời.
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment