Anh ơi, phải chăng thu về ..
Bút nghiêng em họa trăng thề với ai?
Nàng cười nén hơi thở dài
Gió ru làn tóc bờ vai nhẹ nhàng
Đưa cơn lạnh buốt canh tàn
Hồn vời rũ mộng riêng mang đợi chờ
Lá xanh bịn rịn xa mờ
Những lần rớt rụng bơ vơ lặng thầm
Mưa rơi lấm chấm xa xăm
Giọt vương áo đẫm tay chăm những chiều
Dịu dàng ánh mắt yêu kiều
Lạc lòng xao xuyến gợi nhiều mến thương.
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment