Rong rêu
Bên ngoài vẳng tiếng dương cầm rỉ rả
Vang trong gió quấn quanh từng chiếc lá
Nhẹ nhàng rơi sắc vàng úa phai tàn
Ta lạc lòng dõi theo buồn ..mênh mang
Tự dòng lệ không ngăn được thương cảm
Tủi thân mình như cảnh vật tan hoang
Lòng muốn kết những mảnh đời sầu thảm
Nhưng chỉ là một vài mảng rong rêu
Nước dội dồn đong đưa mãi muôn chiều
Luôn cố bám, dù dập dềnh rất yếu ..
Vượt qua bão táp...tiêu diêu điên đảo
Sau trận ấy...chôn tim yêu ẩn náo...
Dòng sông xanh.
No comments:
Post a Comment